Chương mở đầu: Shadowvale

Vào một khoảng thời gian gần kề trận đại chiến vài trăm năm trước…

Cánh tay phải đắc lực của phù thủy hắc ám Black Mage, được biết đến bởi hàng nghìn người với danh xưng là Demon Slayer, đã giành được chiến thắng trong cuộc xâm lăng Thần điện Thời gian và bắt giữ được vị Transcendence của Thời gian – nữ thần Rhinne.

Trước thời khắc mà tên Black Mage phong ấn sức mạnh của mình, Rhinne đã truyền thụ lại toàn bộ nguồn năng lực thời gian của mình vào bên trong giọt lệ của nữ thần để nó có thể tái sinh thành một người kế nhiệm.

Tuy nhiên, kế hoạch đó đã bị các tướng lĩnh của Black Mage phát hiện. Tuy muộn màng, bọn chúng đã có thể tách đôi giọt lệ ấy và chúng đã tái sinh thành hình hài của hai đứa trẻ. Mỗi bên mang trong mình một nửa sức mạnh của nữ thần. Để phòng tránh trước nguy cơ mà những đứa trẻ này có thể trở thành một mối đe dọa đối với Black Mage, hắn đã phó thác một nhiệm vụ cho một cận thần của mình. Gã ta đã dẫn hai đứa trẻ đến một thế giới ảo mà chính bàn tay của Black Mage tạo ra…

——————————————–

Hiện tại…

“Chuyện này trông thật ngu ngốc… Ngay cả các người có đồng loạt tấn công đi chăng nữa thì cũng chẳng đủ để hạ tôi đâu. Mau bỏ vũ khí xuống và tránh ra chỗ khác đi.”

Trên một hành lang tối tăm, có một cuộc trò chuyện không có tí chút đầm ấm gì diễn ra giữa bốn người. Một chàng trai ngông nghênh vác trên vai mình một thanh kiếm, bộ dạng tuy cứ như đang dạo chơi nhưng cậu ta đang chực chờ để tung ra một đòn tấn công. Và khi ba người còn lại, bọn họ đang giáp mặt với chàng trai ấy, đằng sau lưng họ là một cánh cổng dẫn đến một căn phòng chứa một cô gái đang trong tình trạng xiềng xích. Cô ấy vẫn đang chìm trong giấc ngủ.

Người đàn ông trung niên râu tóc đã ngã bạc mang tên Kyson lên tiếng, khuyên nhủ chàng trai kia quay trở về:  “Bây giờ vẫn chưa muộn đâu Nine. Hãy đi ra khỏi chỗ này mau lên!”

“Hừ, tôi có thể sẽ cân nhắc chuyện đó, nếu như các người cho tôi biết cô gái đằng sau cánh cổng đó là ai, cái thứ sức mạnh mà tôi đang nắm trong tay là cái gì… và tại sao các người đã lừa gạt tôi bấy lâu nay!”

Một người tên là Seamus trong đám ba người ấy bèn phân trần ngắn về việc đó, tuy vậy vẫn không khiến cho chàng trai kia cảm thấy ưng ý: “Tin chúng ta đi, chuyện này là vì lợi ích của cậu thôi. Sự thật sẽ khiến cậu cảm thấy đau đớn lắm đấy…”

“Chậc chậc chậc, thà rằng đành liều mạng một chút, còn hơn là làm con rối cho các người thỏa sức mà điều khiển!”

Người phụ nữ duy nhất trong bọn họ – Lyra, lên giọng răn đe: “Nếu cậu dám trái mệnh lệnh, tôi e rằng cậu sẽ phải bị loại bỏ ngay lập tức!”

“Thế cơ á? Để xem nào…” – Cười khểnh một tiếng, chàng trai sau đó liền vung kiếm xông thẳng vào bọn họ.

——————————————–

“Dậy đi! Dậy mau lên! Tôi bảo cô phải dậy ngay cơ mà! Cô cần phải tỉnh dậy ngay!”

Cô gái ấy đang bị giam hãm trong một chiếc lồng kính. Bất kể chàng trai đó có đập mạnh vào thành kính cỡ nào, cô cũng không nghe thấy được.

Trong lúc đang cố để khiến cô gái tỉnh dậy, chàng trai bỗng dưng cảm thấy có cái thứ gì đó đang phóng tới từ sau lưng mình. Theo bản năng, cậu ta liền nhảy ra khỏi đó, và tiếp đất một cách loạng choạng.

Còn ai khác đang ở đây? Đáng nhẽ ra sau khi đã hạ gục những người kia, sẽ không có kẻ nào đủ sức cản trở cậu ta. Nhưng rõ ràng có một bóng người đang tiến về phía cậu. Một hình bóng quá quen thuộc trong mắt chàng trai ấy, nhưng xung quanh lại tỏa ra một thứ sát khí lạ lùng.

Người đàn ông đó cất lên một tiếng nói hàm ý như đang lặp lại một câu rao giảng:

“Chẳng phải tôi đã nói rất nhiều lần rồi sao? Ngôi đền này… không phải là một nơi an toàn đâu.”

“Hừ, ngươi cũng có khả năng chiến đấu sao? Vậy có nghĩa là trước giờ ngươi không hề cho ta biết thực lực của mình như thế nào chứ gì?”

“Chúng ta phải chấp nhận rằng ai cũng phải bí mật của riêng mình chứ nhỉ? Chưa hết đâu. Tôi hỏi thật lòng nhé? Cậu chưa từng lần nào tự hỏi với bản thân mình rằng, tại sao tên của cậu lại là Nine à?”

Nhận ra một điều gì đó hết sức ghê rợn, chàng trai nghiến răng, đáp trả với một thứ giọng mà thông thường những người trong tay đang cầm một con dao vẫn hay nói khi họ đang lăm le để đâm một kẻ nào đó: “Chết tiệt, ngươi đã làm cái gì với ta hả?!”

…Chàng trai và gã đàn ông đó xông vào một cuộc ẩu đả. Và trong giây phút sơ suất của chàng trai, gã ta đã húc mạnh cậu về phía chiếc lồng kính bằng ma pháp của mình. Cơn va đập giữa cơ thể của cậu ta và của thành kính đã tạo một vết nứt lớn trên chiếc lồng. Và rồi sau đấy chiếc lồng đã sụp nát.

Cô gái ấy đã được tự do.

Trong khi chàng trai vẫn đang gượng sức để trườn về phía của cô, giọng nói của cậu ta đã khiến cho cô tỉnh giấc.

Khi bàn tay hai người chạm vào nhau, cả ngôi đền bỗng dưng rung chuyển, và mọi thứ cũng đột ngột dừng lại.

Những chuyện xảy ra sau đó tại ngôi đền, tạm thời vẫn chưa nhắc đến…

——————————————–

Ngày hôm qua…

Nine trở về phòng họp của Hội Hắc ảnh Kỵ sĩ để báo cáo về thành tích trong trận chiến vừa rồi của mình.

…Từ lâu ở quanh rừng Shadowvale đã thường xuyên xuất hiện những con quái vật hắc ám. Vậy nên để bảo vệ những vùng có cư dân sinh sống ở gần đây, bọn họ đã cắm quân tại nơi này gần hai chục năm qua để đối phó với chúng. Nine là một Kỵ sĩ có tài, khả năng của cậu ta vượt xa những đồng đội cùng trang lứa. Lần này trở về, cậu ta được hưởng những lời tán dương mà một người sẽ cảm thấy như đang được bốc lên tận mây xanh.

Trước khi cuộc họp kết thúc,  cậu ta bèn hỏi Trưởng Kỵ sĩ – Will, về một chuyện:

“Hình như từ hồi kết thúc trận trước, Keene đã phải nằm viện suốt cho đến giờ, phải không nhỉ? Tôi… đang có ý định muốn thay thế cậu ta, để tiếp tục công việc dang dở…”

“Tại sao thế?”

“Nào nào, đừng nhìn tôi như thế. Tôi biết là với đẳng cấp của mình hiện giờ thì có lẽ việc đó sẽ không phù hợp cho lắm, nhưng tôi chắc là từ giờ tình hình quanh đây sẽ ổn thôi.”

“…”

Trên một khuôn mặt của Will có cái gì đó thể hiện ra rằng “biết ngay kiểu gì ngày này cũng sẽ đến mà”. Ậm ừ nhìn các vị chỉ huy kia, Will nói chậm rãi:

“Nine, vận chuyển lương thực là một công việc rất tốn thời gian, và cũng sẽ chẳng có nhiều cơ hội để cho cậu trổ tài binh đao của mình đâu. Rừng Hắc ám là một vùng đất rất rộng, trong khi địa điểm của các thị trấn mà chúng ta cần hỗ trợ lại quá xa…”

“Nhưng tôi đã sống ở Shadowvale bấy nhiêu lâu nay rồi, tôi chỉ nghĩ là nếu mình có cơ hội để được đi đây đó để trải nghiệm sẽ tốt hơn…”

“Nine, cậu phải nhớ rằng chúng ta ở đây là để tiêu diệt lũ quái vật hắc ám đến từ Hắc Ảnh Nguyệt Đền. Chỉ cần một cú chạm nhẹ từ bọn chúng thôi là cơ thể xác thịt của một con người sẽ lập tức tan thành mây khói. Và chẳng cần quá một con trong bọn chúng thoát ra khỏi khu rừng này thôi, ai mà biết được thảm họa gì sẽ ập đến… Vả lại công việc mà cậu đang muốn xin vào làm cũng không giống gì một kì nghỉ. Sẽ không có thời gian rảnh rỗi cho cậu đi ngắm cảnh đâu.”

Nine thở ra một điệu bộ chán nản. Will bèn an ủi:

“Đừng lo, khi nào chúng ta giải quyết xong xuôi chuyện ở đây. Cậu sẽ sớm được tự do làm theo ý mình thôi.”

Nine bước ra khỏi cửa, hình như cậu ta không để tâm đến điều đó.

——————————————–

Làm ra vẻ hiểu chuyện là vậy. Thế nhưng Nine thừa hiểu rằng Will nói như vậy chỉ để thoái thác cho việc bọn họ đang cố cầm chân cậu ta tại cái doanh trại này.

Cậu ta biết là bọn họ đang giấu giếm một thứ gì đó. Và cậu ta đã trở nên phát chán với việc phải giả đò làm một thằng tay chân biết vâng lời mãi…

Mười sáu giờ trước…

Đội trưởng đội tập kích Lyra ra báo cáo sẽ có một đợt tấn công mới lên bọn quái vật.

Màn kịch đang thể hiện rõ mồn một. Bọn chúng chỉ xuất hiện vào những lúc mà bọn họ muốn Nine bị xao lãng. Những chuyện như thế này đã lặp đi lặp lại nhiều lần, không khó để nhận ra có cái gì đó mờ ám. Cậu đành xuôi theo dòng nước để tìm hiểu xem họ đang bày trò gì…

Như thường lệ, mỗi khi xuất trận, các Kỵ sĩ đều được Will phân phát cho một lọ “Thuốc hòa tan bóng đêm”. Lọ thuốc này đối với Nine không gì hơn là một công cụ tẩy não. Lũ quái vật bóng tối thực sự chẳng có sức mạnh gì ghê gớm cho cam. Chỉ là những thứ bày vẽ. Không rõ các Kỵ sĩ khác có tin rằng lọ thuốc có thể giúp họ kháng lại cái mà Will gọi là “một chạm là bay hơi” của chúng như cái cách mà Nine trước đây vẫn thường hay tọng những lọ như thế vào dạ dày mà không suy nghĩ gì, hay không? Hay thứ đó đã ngấm vào não bộ họ đến nỗi mụ mị?

Bước ra khỏi cổng trại, Nine lén đập đổ lọ thuốc vào một bụi cây ở khá xa…

——————————————–

Có một anh chàng tên là Milo. Cậu ta khá là thân thiện với Nine so với những người khác…

“Này Nine, sao trông cậu có vẻ lo âu gì thế?”

“À… Ờ, tôi nghĩ chắc là mình để sót mất 1 con rồi. Tôi phải đuổi theo nó cái đã.”

“Có được không đó? Hay là để tớ đi theo canh chừng phía sau cho. Lúc về trại, biết đâu có thể nhờ cậu nói giúp cho tớ với quý ngài bốn mắt được không nhỉ? Haha…!”

“Không sao… Cái này để mình tôi lo được rồi.”

“Vậy à. Thế cũng được. Giỡn với cậu chút thôi, một thằng với hai cánh tay như cọng mì như tớ thì làm được cái gì? Nhưng cậu đi nhanh lên nhé. Đừng để Kyson biết được, bằng không chắc tớ bị bắt bỏ vào vạc dầu mất!”

“Được rồi. Tôi sẽ theo sau cậu ngay.”

——————————————–

Nine lén tìm đến một ngôi đền bị bỏ hoang. Nơi ấy chính là Hắc Ảnh Nguyệt Đền mà cậu ta vẫn thường bị đe là đừng bao giờ bén mảng bước chân đến. Will và các vị chỉ huy cấp cao đã nhắc không biết bao nhiêu lần về sự nguy hiểm của nơi này, rằng có một con quái vật có sức mạnh vô song có thể làm nổ tung cả thế giới đang ẩn náu tại nơi đây.

…Nhưng sự thật là chẳng có con quái vật nào cả. Chỉ có một cô gái bị giam cầm trong xiềng xích.

Cô ta có thể làm hại được ai cơ chứ? Ở cô ta có cái gì khiến cho Will sợ đến nỗi phải lừa gạt cậu ta suốt bấy nhiêu năm nay? Những câu hỏi đó đã vằn vện trong tâm trí của Nine đã quá lâu và lần này có thể cậu ta có thể sẽ được giải đáp.

Trời mặc dù đã tối nhưng bên trong ngôi đền đổ nát này vẫn thật là lộng lẫy. Không có một lời khen ngợi nào đủ để dành cho những người đã xây dựng nên nơi này.

Mọi thứ vẫn y như cũ, kể từ lần trước mà Nine mò được đến đây khi vô tình cậu ta đuổi theo một trong số đám quái vật ấy. Thật là mỉa mai khi cậu lại tin tưởng một sinh vật hắc ám còn hơn là những người bạn mà cậu đã chung sống suốt từ bé.

Bảo vệ ngôi đền này khỏi bàn tay của các Kỵ sĩ có lẽ là một quyết định đúng đắn của cậu. Khi họ phát hiện ra rằng ngôi đền này có điều gì quan trọng đối với cậu ta, họ sẽ làm đủ mọi cách để phá nát từng viên gạch của nó.

Hội Hắc ảnh Kỵ sĩ với Nine bây giờ có lẽ chẳng khác gì là thù địch. Cậu ta kiên quyết phải tìm cho ra sự thật… và có lẽ sau đó, cậu sẽ buộc họ phải trả giá.

Trong lúc vừa đi vừa nghĩ ngợi đủ chuyện, Nine vô tình đạp lên một thứ gì đó. Quay lưng lại thì thấy một bức tượng tạc hình một người phụ nữ.

Đến bây giờ mới để ý, các bức tượng hình người ở đền đều trông rất chân thực. Chạm khắc trên từng thớ vải của họ… như thể bọn họ đã bị hóa đá vậy.

Vật mà cậu ta vừa đạp lên là một cuộn thư. Trong đó chỉ toàn chữ là chữ. Nine bèn đem nó về trại để tìm hiểu, bởi nếu cứ dây dưa ở đây thì sớm muộn một thằng tồ như Milo cũng sẽ sinh nghi.

——————————————–

“Tại một nơi có tên gọi là Maple World, tồn tại những thực thể siêu việt được biết đến là các Transcendent. Mỗi một cá nhân bọn họ nắm giữ quyền năng điều khuyển một trong ba nguyên tố làm nên đất trời: Ánh sáng, Sự sống và Thời gian. Có những điều bí ẩn nằm đằng sau những thế lực làm nên sự sống của thế giới mà ngay cả các Transcendent cũng không biết được. Khác với hai vị kia, vốn là những đấng ưa chuộng bình yên và tận tâm với trách nhiệm, vị Transcendent của Ánh sáng là một kẻ dễ bị cám dỗ bởi những bí ẩn này. Cái giá mà hắn phải trả để vén màn những điều đó lại vô cùng tàn khốc. Con đường mà hắn vẽ lên cho mình đã gây ra biết bao nhiêu là khổ đau khốn cùng cho cả thế giới. Và sau khi những người quả cảm chống lại hắn đã ngã xuống, vị Transcendent của Ánh sáng đã bị phong ấn suốt hàng trăm năm. Chỉ có điều sức tàn phá của hắn đã tác động quá nhiều lên nữ thần Thời gian Rhinne. Đoán trước được tai họa này, Rhinne đã tạo nên một đứa con để gánh vác trách nhiệm dẫn dắt thế giới đến với một tương lai sáng lạng hơn. Gã Black Mage đã ra sức tìm kiếm đứa trẻ, cùng với sự hỗ trợ của Chúa tể Nhện…”

Câu chuyện chỉ dừng lại tại đấy.

Nine chưa từng nghe qua chuyện gì như thế này bao giờ. Có rất nhiều điều rất là mới mẻ. Nhưng chỉ thế vẫn chưa đủ để làm nguội cái đầu đang nóng lên vì quá nhiều câu hỏi liên tục chồng chất.

Cậu ta cần cô gái ấy tỉnh dậy. Cô ta là chìa khóa để giải mã toàn bộ những bí ẩn đang xoay quanh cậu ta. Nhưng phải làm như thế nào…?

——————————————–

Một giờ trước…

Nghe thấy những tiếng ồn nhốn nháo ở bên ngoài trại, Nine bước ra khỏi phòng ngủ của mình và nhận ra rằng các Kỵ sĩ đang chuẩn bị cho một cuộc tập kích.

Cậu ta cảm thấy khó hiểu và có chút gì đó của sợ hãi. Việc này không có gì lạ cả. Trận chiến vài tiếng trước vẫn còn chưa nguôi được khói lửa. Đợt đánh này có ý nghĩa gì đây?

“Này Kyson! Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao tự dưng mọi người đều lên đồ sẵn sàng hết thế này?”

“Nine, cậu không tin nổi đâu. Will đã ra quyết định rồi, hôm nay chúng ta sẽ tổng tiến công lên Hắc Ảnh Nguyệt Đền!”

“Cái quái gì cơ…?!”

Câu nói của Kyson như một cú đánh vào đầu, nó khiến Nine lập tức choáng ngợp.

“Sau trận đánh lần trước, chúng tôi đã có cử người đi kiểm tra tình hình xung quanh nơi đó. Nhận thấy rằng các hiện tượng kì lạ xảy ra quanh ngôi đền đấy đã trở nên quá nguy hiểm. Với từng này người, tôi ước chừng mọi chuyện sẽ hoàn tất trong vòng một giờ đồng hồ!”

Trong lúc Nine vẫn còn đang đớ người ra, Will bỗng dưng gọi cậu ta đến để nói đôi việc:

“Nine, tôi nghĩ là lần này cậu nên ở lại trại thì hơn. Về lý thuyết thì cậu vẫn chỉ là một học viên tân binh. Vậy mà tôi đã giao cho cậu bao nhiêu là trọng trách, ví dụ như việc đã để cậu phải gánh vác mấy trận vừa qua…”

“Cái gì? Không thể được! Tôi là thành viên của Đội tập kích cơ mà! Rõ ràng là tôi làm rất tốt việc này, anh phải để cho tôi đi chứ!”

“Thật ra trong trận vừa rồi cậu có hơi xao nhãng. Cậu đã để lỡ mất 1 con có phải không? Tôi nghĩ là cậu nên nghỉ ngơi một chút.”

“Đó chỉ là một lỗi nhỏ thôi mà! Chẳng phải tôi đã truy giết cho bằng được nó rồi sao?”

“Hầy… Thôi được rồi. Nếu cậu đã nhất quyết tham gia vào vụ này cho bằng được, tôi sẽ sắp xếp cho cậu một vị trí trong đội của Kyson. Hãy cầm lấy lọ thuốc và uống liền đi.”

Đến lúc này, Nine mới biết cậu đã bị Will buộc phải bước đến đường cùng. Nếu cậu uống nó, cậu sẽ không thể kiểm soát được bản thân mình. Không đời nào cậu chịu uống nó thêm một lần nào nữa! Thế nhưng nếu cậu từ chối làm vậy, Will dĩ nhiên sẽ biết rằng cậu đang toan tính chuyện gì đó.

“Sao lại đắn đo thế nhỉ?” Cậu biết tôi không thể để cậu tiến vào rừng mà không có lọ thuốc mà. Tôi không muốn nhìn thấy cậu bị thương đâu, Nine ạ.”

“Có… có lẽ là tôi nên ở lại trại vậy. Anh nói đúng. Tôi không nên để người khác phải gặp họa chỉ vì cái tôi của bản thân. Cảm ơn anh, Will, vì đã luôn lo lắng cho tôi…”

“Một quyết định khôn ngoan. Tôi biết là cậu sẽ nghe lời tôi thôi mà. Ở lại yên ổn nhé, chúng tôi sẽ cố trở về sớm nhất có thể.”

Will vỗ vai cậu ta và trong chốc lát đã biến mất sau rặng cây cùng với binh đoàn của mình.

——————————————–

Khi hầu như tất cả mọi người đều đã rời khỏi doanh trại để tiến đánh Hắc Ảnh Nguyệt Đền, Nine vẫn loanh quanh chạy đôn chạy đáo khắp nơi với một sắc mặt chứa đầy âu lo. Cậu đang chuẩn bị tinh thần để ngăn không cho họ phá hoại tương lai của bản thân. Nhưng liệu hành động này có đáng để cậu liều mạng? Liệu cậu có thể tha thứ cho những lời dối trá mà cậu vẫn được nghe ra rả hằng ngày từ những người đáng lẽ phải là bạn của cậu? Liệu chống lại họ để cứu lấy một người còn chẳng hề quen biết gì có phải là một điều đúng đắn?

Nhìn thấy cậu đang định ra khỏi cổng trại, Keene liền đứng chắn giữa đường:

“Này này, nhóc! Cậu nghĩ cậu đang đi đâu thế hả? Will đã lệnh cho cậu phải ở yên tại đây, sao không lo mà về với cái giường thân yêu của mình mà làm một giấc cho khỏe khoắn đi?”

“……”

Nine chẳng nói chẳng rằng gì, bất chợt cậu ta xô ngã Keene xuống nền đất, sau đó vung thanh kiếm giắc sau lưng hướng mũi về phía gã.

“Cái quái gì vậy hả? Cậu dám tấn công một chỉ huy sao? Cậu tính tạo phản có phải không?!”

“Làm sao ta có thể tạo phản trong khi chúng ta ngay từ đầu đã chẳng phải là bè bạn gì?”

Keene bỗng biến sắc, nhưng rồi một giọng điệu nghe có ý như rằng gã đã trông đợi điều này từ rất lâu được cất lên:

“…Vậy sao? Xem ra người hùng của chúng ta cuối cùng cũng đã nhận ra rồi cơ đấy!”

“Các người nghĩ có thể lừa gạt được ta bao lâu nữa hả?”

“Hehe, từ giây phút này đã là quá đủ rồi. Mọi người đều đang ở cái đền chết tiệt đó và bây giờ thì ngươi thua rồi!”

“Chưa đâu. Ta vẫn còn một vấn đề nhỏ cần phải giải quyết trước tiên, thật tiện là nó đang nằm ngay trước mắt ta đây.”

“Rồi. Được lắm! Ta phát ngán phải giả cầy giả sói làm một thằng thất bại trước mặt mọi người để phụng sự mệnh lệnh của Will rồi. Đến đây đi!”

——————————————–

Đúng như dự đoán, một kẻ như Keene đã không thể đấu lại mà sớm bại trận trước cậu ta.

Điều này cũng có nghĩa rằng cậu ta đã đặt chân con đường mà cậu không thể quay trở về được nữa.

Cô gái đó là hy vọng duy nhất còn lại…

Còn tiếp…

Tác giả: YinYangAvenger