[Storyline] Luminous – The Magician of Light

Luminous – The Magician of Light

Luminous. Một vị pháp sư của ánh sáng. Người anh hùng cuối cùng. Một trong những chiến binh cổ xưa đã chiến đấu chống lại Black Mage. Anh chính là kẻ đã đặt dấu chấm hết cho thời đại đen tối ngắn ngủi nhưng ghê rợn đó.

Tuy thế, với một số mệnh không khác gì những người hùng còn lại, Luminous đã phải gánh chịu lời nguyền của Black Mage và chìm vào một giấc ngủ băng giá suốt trăm năm trời.

Bây giờ anh ta đã tỉnh giấc.

Nhưng trước tiên, hãy quay trở lại thời điểm cuộc chiến năm xưa vừa đến đỉnh điểm…

——————————————–

…Trước đại sảnh Thần điện Thời gian.

Nghe theo lời dặn của Freud, Luminous đã đến cổng đền và vừa bám theo sau là Phantom.

Luminous và Phantom vốn không ưa gì nhau. Hai người ấy cự cãi về một chuyện gì đó.

“Mi lại trễ nải nữa rồi. Ai mà ngờ được đâu, chí ít một gã mang tiếng là siêu đạo chích cũng phải biết tự kiếm cho mình một cái đồng hồ chứ?”

“Mi thì biết cái gì. Chậm mà chắc. Với lại thì ta chỉ là quá giang thôi, chả phải mi mới là nhân vật chính sao?”

“Muốn gọi ta là gì cũng được. Chúng ta phải chiến đấu cùng nhau, còn không thì cả lũ đi đầu xuống đất hết.”

“Trời ạ… Ta biết ngay mà. Không dưng đâu phải cả hai ta đều bị bắt đến đây. Té ra Freud lại có khiếu hài hước hơn ta nghĩ đấy chứ.”

“Ta cũng đâu ngờ là lại phải đứng yên ở đây cùng với mi? Freud cứ khăng khăng nghĩ rằng mọi chuyện đến nước này thì hai ta sẽ sẵn sàng cho qua mọi chuyện. Đúng là buồn cười.”

“Cái kiểu nhân từ nhân ái đó là thứ khiến nhiều kẻ phải chết đấy…”

“Thôi không nói nhiều nữa. Ta cảm thấy có cái gì đó không ổn ở đây.”

“Đừng có phí thời gian luẩn quẩn ở quanh đây nhìn ngắm lung tung. Nó không có lãng mạn như người ta vẫn hay nói đâu.”

Xong chuyện, Phantom liền bay đi đâu mất. Anh ta có chuyện riêng của mình cần phải giải quyết.

Luminous đang định tiến vào bên trong thì gặp phải một trong các tướng lĩnh của Black Mage là Guwaru.

Hắn có ý muốn khiêu chiến với Luminous ngay lúc này.

Đột nhiên, tên Magnus, một tay sai khác của Black Mage đến từ vũ trụ Grandis, xuất hiện và giết chết Guwaru, cướp đi mất sinh ngọc của hắn.

Luminous hoàn toàn không ngờ trước được điều đó.

Magnus vừa xong liền bảo rằng hắn chẳng còn việc gì ở thế giới này nữa và cứ thế mà biến mất.

Luminous chả có thời gian mà lo nghĩ về hắn, liền tiến vào đại sảnh.

——————————————–

Vào sâu bên trong, Luminous gặp được Aran. Cô ấy đang bị thương.

“Cô không sao chứ?”

“Giờ cậu lại lo lắng cho tôi sao? Tôi cứ tưởng là cậu gặp chuyện gì nên mới đến trễ như thế, nhưng nhìn cái dáng ung dung ra vẻ như vậy thì chắc cũng chả cần phải nói gì nhiều nữa. Cứ… đi vào trong đấy đi. Cậu không muốn Mercedes và Freud cướp hết công lao chứ? Tôi sẽ ở lại phang hết mấy đứa nào dám lén phén bước đến đây.”

“…Được rồi. Cô cẩn thận nhé”

——————————————–

Luminous đứng trước một cánh cổng đen sì, cảm thấy một luồng gió se lạnh chạy ngang qua sống lưng. Anh bước vào đó và nhìn thấy Black Mage…

…cùng với Mercedes, Freud. Cả hai đều đã bị thương. Mercedes thì có vẻ như đã bất tỉnh.

Black Mage quá mạnh. Dù cho cả Mercedes lẫn Freud hợp sức cũng không ngăn nổi.

“Chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Lúc này chỉ còn duy nhất một cách thôi…” – Freud ráng gặng sức mà nói.

“Khoan đã… Ý cậu là chúng ta sẽ phong ấn hắn lại hả?!”

“Chứ còn gì nữa. Tên khốn này đã cướp đi quyền năng của Nữ thần Thời gian, và giờ chúng ta sẽ lợi dụng nó để phản lại chính hắn. Vấn đề là chúng ta cần phải nhử hắn lôi toàn bộ sức mạnh đó ra. Hãy cố hết sức làm điều đó với pháp thuật ánh sáng của cậu. Nhưng trước hết, tôi cần cậu kích hoạt 5 viên đá phong ấn này.”

“Đừng lo, Freud. Mọi chuyện sẽ kết thúc ngay bây giờ.”

——————————————–

Ngay sau khi bùa chú phong ấn đã được thiết lập, Luminous liền lao vào một cuộc đối đầu trực diện không cân sức với Black Mage. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối.

Luminous kích hoạt bẫy thuật.

Cử động của Black Mage liền bị khựng lại.

Black Mage nhận ra Luminous đang định làm trò gì, hắn ra sức phá vỡ vòng tròn chú thuật, tìm cách thoát ra.

Để ngăn không cho hắn toại nguyện, Luminous đã buộc phải tấn công trực diện.

Như một con gà bị nhốt vào lồng hẹp, Black Mage trở nên đuối sức, hắn đã hoàn toàn bị giam cầm. uồng năng lượng bóng tối từ hắn dần chiếm lấy cánh tay của anh ta. Và theo đó, ánh sáng chói lóa lập tức bao phủ mọi thứ.

Cuối cùng tất cả đột ngột chìm vào màn đêm.

…Chỉ còn vọng lại tiếng nói của hắn:

Ngươi đã lấy đi bóng tối của ta, và thứ bóng tối đó sẽ bào mòn cuộc đời của ngươi.

——————————————–

Nhiều thế kỷ sau đó, khi Luminous tỉnh giấc, anh ta đã được một cô gái cưu mang.

Cô tên là Lania, một cô gái sống từ nhỏ trong khu rừng Ellinia nằm ở phía Đông hòn đảo Victoria.  Cô không có cha mẹ, chỉ sống tự thân tự lập với một con mèo biết nói Penny trong một căn nhà gỗ.

Sau khi dần nhận thức được thời điểm hiện tại, đinh ninh rằng Black Mage đã bị tiêu diệt, và khi anh được Lania mời về nhà ăn một bữa, Luminous quyết định sống một cuộc đời yên lành.

Anh sống với Lania bấy nhiêu lâu sau, cho đến khi mà cô đã lớn.

——————————————–

…Thời gian gần đây, Luminous phải chịu những cơn đau đầu bất chợt.

Ngày qua ngày, cơn đau càng dữ dội. Như thể có một ngọn lửa bùng cháy khiến trí não như bị đốt trụi. Anh đã tìm mọi cách để có thể tĩnh tâm.

Nhưng cho đến cái hôm ấy, Luminous phải đi chợ mua đồ về để chuẩn bị cho mùa đông sắp tới.

Con mèo Penny cũng không quên bắt anh ta đi câu vài con cá béo ú về cho nó ăn. Lania tiện thể tiễn anh ra ngoài rừng một đoạn.

Đi được một chút thì anh bất chợt dừng lại, nhìn về phía Lania, như muốn thổ lộ một điều gì đó:

“Lania, cũng đã khá lâu kể từ đó rồi nhỉ? Từ khi anh sống chung một mái nhà với em, lần đầu tiên trong đời, anh…”

“Aarghhh…!!”

Luminous không thể nói dứt câu.

Cơn đau đầu đột ngột ập đến một cách khủng khiếp.  Cứ như toàn thân anh đang bắt đầu bốc lửa, à không, chính xác là anh đang bốc lửa. Đôi mắt cháy rực một màu đen kịt.

“Luminous? Anh bị sao vậy?”

“Lania, tránh ra!! Aaargh!!”

Ngọn lửa từ bên trong con mắt bộc phát.

——————————————–

Hồi sau, khi ảnh tỉnh dậy thì thấy mọi thứ đều đã cháy rụi.

Ngôi nhà của họ thì đổ nát. Lania thì… cô bị đã bị thương.

Luminous nhận ra một sự thật với cảm giác hoảng sợ. Chợt nhớ đến cái khoảnh khắc khi anh sắp chìm vào cơn mê trăm năm trước, anh biết mình đã bị Black Mage nguyền rủa.

…Không phải chỉ là kiểu đơn thuần, bóng tối của hắn đã phần nào chiếm lấy trái tim của anh.

“Tại sao lại là bây giờ? Con quỷ đó đã thoát khỏi phong ấn rồi sao?” – anh nghĩ như thế.

Cho dù có thế nào đi nữa, sức mạnh bóng tối trong cơ thể vẫn đang chực chờ ngốn hết phần còn lại của tiềm thức.

Anh cần phải làm gì đó để trấn áp nó. Giây phút mà anh biết anh cần phải quyết định đã đến…

——————————————–

LIGHT
DARKNESS

——————————————–

Sau khi đến một khu đất bị bỏ hoang để thực hiện nghi lễ, Luminous đã mở được cánh cổng và đặt chân đến Harmony.

Nơi đây có thể gọi là một cái hang. Nhưng nó không tối tăm chút nào. Chung quanh đây đầy ắp những viên pha lê sáng khiến cho khung cảnh thật êm ấm. Và ở đây cũng có những kệ sách, bàn viết, tài liệu,… Mọi thứ đều là di sản của Aurora.

Ở cái bục cao cao đằng kia, nơi mà ngay trên trần nhà là cả một chùm đá pha lê được bao quanh bởi một vòng tròn ma thuật rất chi là to, thấp thoáng bóng dáng của một người đàn ông.

Chiếc áo choàng trắng tinh, bộ râu trắng dài thượt, trên tay là một cây gậy phép rất giống cây của Luminous. Cơ thể ông ta không phải là da thịt người trần, mà giống như là một linh hồn.

“Vieren? Phải anh đấy không?”

“Luminous…?! Cậu còn sống à! Nhưng… sao tôi lại cảm thấy năng lượng bóng tối từ cậu vậy?”

“Uầy, ông anh cũng còn sống cơ đấy. Trông khoẻ khoắn lắm đó. Xem ra anh đã hoà làm một với Ánh sáng rồi. À đúng rồi, tôi đã chiếm lấy được sức mạnh bóng tối này đấy”

“Hơ… Luminous, vị hộ pháp của Ánh sáng, người hùng từng chống lại Black Mage, nay lại trở thành một pháp sư Bóng tối…”

“Tôi biết chứ! Cảm giác thật khó tả!”

——————————————–

LIGHT
DARKNESS

——————————————–

“Quào, đầu óc tôi cảm thấy thật nhẹ tênh, không còn nặng nề nữa, cảm ơn nhé”

“Không có gì đâu. Chuyện nhỏ thôi”

Tình trạng hiện tại của Luminous có thể giúp anh chi phối rất tốt năng lượng bóng tối bên trong cơ thể. Tuy nhiên, anh vẫn chưa thực sự thoát khỏi nguy cơ bị nó lấn chiếm tâm trí lần nữa.

Vieren bèn khuyên anh nên tăng cường tu luyện loại pháp thuật này cho đến khi hoàn toàn chiếm lĩnh nó thành của riêng. Và anh ta có một phương thức đặc thù cho việc này.

Thầy của họ, trước khi lâm chung, từng để lại một di nguyện, cùng với những thành quả của việc nghiên cứu pháp thuật của Bóng tối. Nó chỉ vỏn vẹn như sau: “Bất cứ ai có tham vọng thống trị Bóng tối cần phải tìm ra 5 viên Augury và kết hợp sức mạnh của chúng lại với nhau”

Những viên Augury đều đang nằm rải rác ở đâu đó trên khắp thế giới. Có những viên đã bị thất lạc, những viên còn lại thì nằm trong tay của những gia đình, dòng dõi được hiệp hội Aurora năm xưa phó thác trọng trách bảo vệ nó bằng mọi giá.

Nghe là hiểu. Luminous biết mình lại phải chuẩn bị cất bước đi trên một chuyến viễn du ra thế giới bên ngoài để tìm kiếm sức mạnh.

——————————————–

Một thời gian dài sau đó…

Hành trình kết thúc. Luminous khi đã kiếm đủ toàn bộ số Augury thì liền tức tốc quay trở về Harmony.

Vieren đã bày xong trận đồ, chuẩn bị ép toàn bộ tinh lực của các viên Augury vào bên trong cơ thể của Luminous.

“Ai daaaaaaaaaaaaaaaaaaa…”

“Sao rồi? Cậu cảm thấy thế nào?”

“…Uầy, tôi thấy có gì đó kì kì. Tôi gần như không còn cảm thấy Bóng tối bên trong cơ thể nữa”

Thực tế thì, anh đang cảm nhận một nguồn sức mạnh mới, mạnh mẽ hơn, cân bằng hơn. Vieren gọi đấy là Equilibrium. Một dạng năng lượng kết hợp bởi cả Ánh sáng lẫn Bóng tối.

“Anh bạn, cậu là người đầu tiên đấy. Từ trước tới này chưa có ai đạt được đến cảnh giới này đâu. Xem ra, nguyện vọng của Thầy đã được hoàn tất. Ông ấy mà còn sống thì hẳn phải tự hào về cậu lắm. Mà thôi, cậu nên đi nghỉ đi. Chuyện bây giờ đã ổn thỏa, hôm sau cậu về nhà thăm Lania cũng được”

——————————————–

Ngày hôm sau ở bìa rừng.

Anh không hề lường trước được chuyện đang xảy ra trước mắt.

Một bọn tay chân của Black Mage. Chúng ở đây làm gì? Ở quanh đây chẳng có người nào sinh sống cả. Chỉ có Lania… Nếu chúng cất công tới tận đây thì chỉ có thể là chúng đang nhắm tới cô ấy.

Không phải ai cũng biết được đường tới nhà của họ. Chúng chỉ lu bu ở quanh đây chứng tỏ chúng đang bị lạc. Luminous chủ ý tránh giáp mặt với chúng mà vòng ngược lại đường sau…

——————————————–

LIGHT
DARKNESS

——————————————–

Luminous về kể cho Vieren nghe về bọn lâu la của Black Mage đang lẩn quẩn quanh nhà của Lania.

Hiểu được tình hình, Vieren chợt nhớ về một chuyện, và quyết định làm một con Sentrobo để “gác cổng”.

Sentrobo là một loại robot phòng ngự mà hiệp hội Aurora từng sử dụng hàng loạt bởi tính hiệu quả cao của nó. Lõi của một con Sentrobo được làm từ thuỷ tinh phát sáng cho nên nguồn năng lượng pháp thuật cũng lớn. Vieren có hàng chục viên như thế. Sau khi Luminous đem về cả tá nguyên liệu từ Ludibrium, Vieren liền bắt tay vào việc ngay.

Vài tiếng sau, một con Sentrobo mới toanh ra đời. Ngoại trừ cái chế độ giọng nói bị trục trặc trong quá trình chế tạo khiến nó mỗi khi phát âm thì cứ như bị nấc cụt, thì mọi thứ còn lại đều ổn.

Luminous đưa nó đến nhà của Lania ngay sau đó.

——————————————–

Việc quan trọng mà Luminous cần phải làm hiện tại đó là đi tìm nguồn tin. Anh không thực sự gặp quá nhiều vấn đề trong việc truy tìm Black Mage nhưng nếu có được một sự hỗ trợ từ bên ngoài thì lại là một điều tốt

Kể từ sau sự sụp đổ của hiệp hội Aurora và sự kết thúc của cuộc chiến tranh với Black Mage nhiều thế kỉ trước, hàng loạt các tổ chức và hiệp hội khác mọc lên như nấm. Một khu vực quân sự công nghệ cao mang tên Omega Sector, với vẻ ngoài là một tổ chức hoạt động chống lại sự xâm lăng của của người ngoài hành tinh ở khu vực Hồ Con Lắc, đồng thời là lò đào tạo rất nhiều mật vụ mà họ đều được phái đi khắp nơi trên thế giới để thu thập thông tin. Có được sự hợp tác của họ là một lợi thế lớn.

Luminous tìm được điệp viên M, một người đang làm nhiệm vụ tại khu khai quật phía Đông Bắc cao nguyên Perion. Luminous chấp nhận giúp Omega Sector một số công chuyện của họ, đổi lại M đồng ý giúp Luminous với sự hỗ trợ bởi mạng lưới tình báo của họ.

——————————————–

Mặc dù có cả Sentrobo lẫn một điệp viên được đặc phái từ Omega Sector đến để canh gác. Luminous vẫn chưa cảm thấy thực sự yên tâm.

Trong một lần mò xuống một ngôi đền cổ ẩn sâu bên trong Sleepywood, anh tìm được vài viên đá ánh sáng thô sơ. Chất lượng của các chúng coi vậy mà rất tuyệt.

Luminous đem chúng đến một gã thợ luyện kim nổi tiếng ở một khu phố nọ để rèn chúng thành một viên đá hoàn chỉnh. Và Vieren sử dụng viên đá để tạo thành một Rào chắn ánh sáng, thứ đã là vành đai bảo vệ Harmony suốt bấy lâu nay. Việc còn lại chỉ là đặt nó ở ngay trước nhà của Lania nữa mà thôi.

“Luminous? Sao tự dưng trước nhà chúng ta lại có cái con robot kỳ cục gì với cái gã đàn ông nào cứ lấp liếm mãi ở ngoài vườn thế?”

“À, anh cử họ đến đấy.”

“Ể?!… Ý! Đằng sau anh là… M-Ma!”

“…Luminous…” – Vieren đột ngột xuất hiện sau lưng Luminous với một cái thứ ánh sáng mờ mờ tỏa vẻ ma mị, cho dù là ngay giữa ban ngày ban mặt.

“Ấy! Bình tĩnh đi em, anh ta là người tốt!”

“Uầy dà, xin lỗi đã làm cô sợ. Tôi là Vieren, bạn học cũ với Luminous đây. Cái anh chàng này lo xa cho cô quá, cho nên bữa nay tôi đến để bảo vệ cô”

“Ưm… Vậy ông không phải là ma hả?”

“Không. Tôi đã tu luyện ánh sáng trong nhiều năm, và giờ thành ra tôi như thế này đây nè. Đại loại là tôi đã bất tử rồi, gọi là ma thì nghe không ổn tí nào”

“Anh nhờ anh ta đến là để bảo đảm cho em thôi. Không có gì phải lo đâu. Bây giờ anh lại có chuyện rồi. Anh sẽ về sớm thăm em sau”

“Được rồi. Cảm ơn Vieren. Mà này, nếu anh mà về vào buổi tối khuya lắc khuya lơ thì em không mở cửa cho anh đâu đấy!”

——————————————–

Ở khu vực của tòa tháp Helios mạn Đông của thành phố đồ chơi Ludibrium, từng xảy ra một hiện tượng đứt gãy dòng thời gian, tạo nên một lỗ hổng quay trở về quá khứ. Các điệp viên của Omega Sector tìm thấy dấu vết của Black Mage đằng sau cánh cổng ấy, họ liền báo tin cho Luminous biết.

…Bước qua cánh cổng, anh được dẫn tới một khu rừng kỳ bí. Những hàng cây cổ thụ che lấp hết cả mặt trời. Khiến cho khung cảnh trở nên tối tăm và hoang sơ.

Trước mắt xuất hiện hình bóng của một kẻ mà anh đã từng gặp cách đây trăm năm, nhưng đáng ra kẻ đó đã phải chết rồi mới đúng. Hắn rõ ràng là còn sống. Và nhìn hắn không còn hung tợn và bặm trợn như lần gặp trước kia.

Guwaru… Hắn có điều gì đó muốn nói.

——————————————–

“A! Thì ra là ngươi. Đã bao lâu rồi chúng ta mới thấy mặt nhau rồi nhỉ? Vài thế kỷ chăng?”

“Guwaru! Ngươi còn sống sao? Ta cứ tưởng Magnus đã tiêu diệt ngươi rồi chứ?”

“Ta không thể bị giết. Ta là một phần của thế giới này”

“Hừ, ta không có ở đây để nói chuyện tầm xàm. Black Mage ở đâu?”

“Ta không biết. Và ta cũng chẳng quan tâm. Kể từ khi Magnus phá hủy cơ thể của ta lúc còn ở Temple of Time, hắn cũng đã cắt đứt sự liên kết giữa tâm trí ta và Black Mage. Ta chẳng còn hứng thú quay trở về với lão ấy nữa”

“Còn ngươi… Ta cảm thấy có sự hiện diện của Black Mage bên trong cơ thể ngươi”

“Ta đã hấp thụ năng lượng bóng tối từ hắn kể từ sau trận chiến năm xưa…”

“Cả ánh sáng và bóng tối bên trong ngươi đã hợp nhất với nhau thành một. Đời ta chưa từng thấy một gì như vậy bao giờ. Thế giới này quả thật có rất nhiều điều kỳ bí. Điều này dấy lên một câu hỏi trong ta: liệu ngươi với lão ta có quan hệ gì không…?”

“Đừng có phóng đại. Ta biết bên trong ta có sức mạnh của hắn, nhưng chuyện đó thì ta cam đoan là không. Ta không hề có dính líu gì với Black Mage hết”

“Nếu ngươi đã kiên quyết như vậy thì thôi. Ta không còn gì để làm phiền ngươi nữa. Và tốt hơn hết là bây giờ ngươi cũng nên thế, ta có chuyện của mình cần phải lo. Đi đi”

——————————————–

Sau lần tái ngộ đó với Guwaru, Luminous trong thâm tâm nhận thấy có một chuyện mà anh cần phải làm cho rõ.

Những lúc rảnh rang, Vieren vẫn hay lôi đống tàn thư cũ của Aurora và tìm thấy một tài liệu có nhắc đến một thứ gọi là Augury tối thượng. Đó là một viên kim cương ẩn chứa một nguồn sức mạnh ánh sáng rất lớn. Một tuyệt phẩm của tạo hóa. Thế gian lắm kẻ khát khao có được nó, vậy nên có không ít tọc mạch dám bước chân đến tận thánh điện Aurora để đánh cắp viên kim cương ấy. Để bảo vệ nó, vị Đệ nhị pháp sư Ánh sáng của Aurora đã đem nó đến một nơi xa xăm nào đấy để chôn giấu. Nhưng đáng tiếc, giữa đường ông ta đã bỏ mạng. Viên kim cương đó cũng thất lạc.

Những gì được ghi chép trong những tài liệu cuối cùng, một số người dường như đã tìm ra được vị trí của nó.

Viên kim cương đó đối với Luminous tựa như một sức hút. Trực giác mách bảo anh phải đi tìm nó. Và có thể nó sẽ giải mã những bí ẩn đang nảy sinh ở trong tâm trí.

——————————————–

Nắm giữ trong tay viên kim cương và cũng đang mơ màng trước vẻ đẹp của nó, Luminous bỗng nghe thấy một tiếng nói lạ lùng nào đó phát ra.

Ngó xung quanh thì không thấy thì không thấy ai hết. Tiếng nói đó vang vẳng được một lúc thì Luminous mới nhận ra rằng, nó đến từ bên trong viên đá…

“Alo? Ê, cậu có nghe không vậy”

“Ai đó?! Mau ra mặt đi!”

“Bình tĩnh nào Tinh tử, ta là vị Đệ Nhị pháp sư của Aurora. Cậu không thấy ta được đâu. Ta ở bên trong viên đá này mà”

“A, xin thứ lỗi… Cơ mà sao ngài lại gọi tôi là Tinh tử?”

“Oài, hỏi vậy thì xem ra cậu chẳng biết gì cả nhỉ? Tuyệt vời! Bữa nay lại có dịp kể chuyện rồi. Thế này nhé, ta sẽ kể cho cậu toàn bộ sự thật”

Ông ta bắt đầu với câu chuyện với một cái giọng khá là hài, nhưng nội dung của nó là điều khiến cho Luminous vô cùng sốc.

“Mọi chuyện bắt đầu với một người đàn ông. Phải nói thật, ông ta cứ như là hiện thân của chính bản thân Ánh sáng ấy. Chỉ cần đưa mắt nhìn một cái thôi là muốn mù luôn rồi. Hề hề, đùa thôi… Năm xưa, ông ấy chiêu mộ hàng chục pháp sư cùng mình đi khắp thế gian để nghiên cứu ánh sáng. Giữa những chặng đường, ông ta không quên ban phát phước lành, niềm tin, hy vọng, bla bla bla…”

“Ngài đang kể về sự thành lập của Aurora phải không?”

“Chính xác. Ông ấy dạy cho các pháp sư chúng ta về Ánh sáng. Và chúng ta cũng không phụ lòng ông ấy mà nỗ lực hết mình. Thế nhưng, Ánh sáng thật thâm sâu và khó hiểu. Mọi người đều dần bắt đầu cảm thấy chán nản, ông ấy cũng không phải là ngoại lệ. Ông quyết định tự giam mình bên trong căn phòng nghiên cứu suốt từ ngày này qua ngày kia. Cho đến một hôm chúng ta cảm thấy có gì đó không ổn, nên đã cử người vào phòng đưa cho ông ấy vài cái sandwich ăn cho dằn bụng. Nhưng khi cánh cửa mở ra…”

Giữa đoạn, lời nói của ông ấy trở nên có tí chút nghẹn ngào, nhưng cũng vẫn tiếp tục.

“…Người đàn ông đó không còn là hiện thân của Ánh sáng hay cái gì nữa. Ông ta đã trở thành một con quái vật của Bóng tối. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra cả. Và họ cũng không bao giờ được biết. Bởi vì ngay lúc đấy phân nửa thánh điện Aurora bị nổ tung thành tro thành bụi. Phần lớn mọi người đều đã chết…”

“Không thể nào…”

“Ô, vậy mà có thiệt đấy. Chúng ta đã tìm đủ mọi cách ngăn chặn ông ta lại, nhưng không ai đủ sức chi hết. Ông ta đã biến đi mất, chỉ để lại một quả cầu Ánh sáng tuyệt đẹp. Vào cái ngày ấy, Black Mage đã được sinh ra. Và cả Tinh tử cũng thế”

“Tôi vẫn chả hiểu Tinh tử là cái gì cả…”

“Dễ hiểu chứ có gì đâu. Ông ta đã trút tất cả những gì tốt đẹp nhất của đời mình vào bên trong quả cầu đó. Và đáng lẽ ra nó cũng sớm phai mờ vào vĩnh hằng. Nhưng thay vào đó, nó lại tự bắn mình lên bầu trời đầy sao. Và tái sinh thành hình hài một con người”

“…Vậy ý ngài muốn nói là… tôi chính là quả cầu đó? Tôi là những gì mà Black Mage đã trút bỏ ra khỏi cơ thể?”

“Ưm… Là vậy đấy. Có thể nói rằng, cậu là một phần của ông ta. Cậu chính là Tinh tử!”‘

“Xem ra Guwaru đã đoán đúng…” – Bộ mặt của Luminous lúc này trở nên thất thểu.

“Vui lên đi. Cậu không giống như Black Mage. Cậu là một người tốt. Đó là lí do khiến cậu có thể đánh bại hắn”

“Ngài đã chờ chừng đấy thời gian chỉ để tiết lộ những chuyện này cho tôi nghe? Tôi rất lấy làm cảm kích”

Trước khi biến mất, ông ta còn tiết lộ một chuyện quan trọng khác.

Black Mage luôn biết là phần Ánh sáng mà hắn đã trút bỏ vẫn còn ở đâu đó trên thế giới.

Nếu hắn biết rằng Luminous chính là Tinh tử, hắn đã tìm cách giết anh ngay từ khi còn bé. Những kẻ sống sót của Aurora biết không thể nào chống lại được hắn nên đã chuyển đến Harmony và lập rào chắn phòng ngự. Dĩ nhiên là chỉ nhiêu đó thì không thể nào đảm bảo được sự an toàn cho Luminous. Vậy nên họ buộc phải tạo một mồi nhử.

Họ đã tìm và đem về một đứa trẻ mang trong mình nhiều linh lực Ánh sáng. Họ nuôi dạy đứa trẻ ấy như thể cô chính là Tinh tử, chờ ngày tên Black Mage đến.

Đứa trẻ ấy tên là Lucia.

Luminous biết cô ấy, họ là bạn thời thơ ấu của nhau. Lucia đã hi sinh chỉ để Luminous có thể tiếp tục được sống.

“Chuyện là như vậy và chúng ta cảm thấy rất tiếc. Chỉ còn có cách đó thôi. Ta không mong gì từ sự tha thứ của cậu cả. Dù sao đi nữa thì chí ít ta cũng đã đảm bảo là cô ấy được tái sinh ở một kiếp khác, được sống một cuộc đời mới thật yên bình. Thôi, vậy là được rồi. Ta có một cuộc hẹn khá là nóng bỏng với một em tiên rất xinh. Chào nhé! Cầu cho Ánh sáng luôn che chở cậu!”

——————————————–

Luminous về kể cho Vieren nghe toàn bộ mọi chuyện.

Anh cảm thấy rất hối hận về chuyện của Lucia. Đáng nhẽ ra anh không cần phải sống bởi vì bản thân chỉ là một phần của Black Mage. Và có lẽ Lucia vẫn có thể được sống nếu không phải là vì anh.

Anh đã định sẽ ra ngoài hóng gió một tí cho nguôi ngoai, thì Lania lại đột ngột hỏi về Lucia. Cô cảm thấy cái tên Lucia này rất chi là quen thuộc. Luminous kể cho cô ấy nghe một chút chuyện giữa anh và Lucia.

Lania thấy thế mà an ủi. Lòng anh cũng phấn chấn lên được chút đỉnh…

——————————————–

Nhiều tháng trôi qua, điềm dữ rốt cục cũng đến.

Trong lúc vẫn còn đang tu luyện thì bỗng chốc Luminous nhận được tin báo rằng có sự xuất hiện của Black Mage tại rừng Ellinia. Tái xám hết cả mặt mày, Luminous hớt hải chạy về nhà.

Khu rừng lúc này đã chìm vào màn đêm.

“Vieren, Lania đâu?!”

“…Luminous… Chúng tôi không hề hay biết hắn đã đến bằng cách nào. Sentrobo đã bị hắn dập cho hư hỏng rồi. Cả điệp viên O và Penny đều đã may mắn trốn thoát. Nhưng Black Mage đã bắt cóc Lania…”

Lo sợ đến điên người, Luminous liền tiến sâu vào bên trong.

Anh thấy Lania ở đấy.

Cô ấy đang nằm gục ở đó. Bất chợt lại tỉnh dậy, hét lên một tiếng, sau đó thẫn thờ như một con rối. Sát khí toả ra khắp người. Cô lại còn định tấn công cả anh.

Rõ là tên Black Mage đang chi phối cô ấy. Luminous phải mau chóng cứu thoát cho Lania.

——————————————–

“Lania! Tỉnh dậy đi! Lania!” – Anh sợ hãi hét lên như thế ngay sau khi anh ra tay với cô ấy.

Và rồi anh nghe thấy giọng cười kinh tởm và đáng sợ của hắn…

“BLACK MAGE!!!”

……

“Ngươi đã làm gì Lania của ta?!”

Ta chỉ đơn thuần là trao cho cô bé một món quà của Bóng tối thôi. Xem ra nó không xứng đáng với nó

“Trước là Lucia… Giờ là cả Lania. Ngươi sẽ phải trả giá!!!”

Ngươi đang sợ phải không? Sự yêu thương đã làm ngươi mục ruỗng

“Ta sẽ cho ngươi thấy tình yêu đã đem đến cho ta cái gì. HÃY ĐỐI ĐẦU VỚI TA, BLACK MAGE!”

Giờ vẫn còn quá sớm. Cuộc chơi này, ta sẽ để giành nó cho đến khi thời khắc ấy đến. Haha… Hahahahahahaha…” – hắn liền biến mất cùng với cái giọng cười ma mị ấy.

——————————————–

“Luminous…”

“Lania, em còn sống! Anh đã ngỡ là mất em rồi chứ…”

“Luminous, em có chuyện muốn nói…”

“Để sau đi, anh sẽ đưa em về nhà nghỉ ngơi”

“Không, em muốn nói ngay bây giờ. Luminous, anh có nhớ cái hôm anh lấy cắp vặt ở Harmony rồi bị bắt không?”

“?! Ơ…”

“Và cả lần anh học được phép thuật đầu tiên không? Lúc đó anh cứ như là con nít ấy, chạy khắp nơi khoe tài như đúng rồi vậy”

“Em… Lucia, có phải em đó không?”

“Là em đây, Luminous. Em đã từng là Lucia. Tuy không thể nhớ được mọi thứ, nhưng ký ức đang dần quay trở về”

“Đây phải chăng là định mệnh…?”

“…Luminous, em chưa từng đổ lỗi cho anh về bất cứ chuyện gì cả. Cho nên đừng có giữ cái dáng ủ rũ mãi thế. Điều quan trọng là cuối cùng chúng ta cũng được ở bên nhau mà, phải không?”

“Vâng, Lucia. Anh…”

“Em là Lania, anh nhớ chứ? Em vẫn là người con gái từng hằng ngày đi câu cá với anh, đùa nghịch với anh trong tuyết mỗi khi mùa Đông đến”

“…Em nói đúng. Chúng ta về thôi, Lania…”

——————————————–

Họ sống yên ổn và hạnh phúc kể từ dạo ấy.

Một hôm, anh nhận được một bức thư truyền tay từ M.

Nó được viết bởi chính nữ hoàng Cygnus. Anh không nghĩ là đột dưng có được vinh dự này.

Có vẻ như nữ hoàng muốn mời anh gia nhập một liên minh. Vì một mục tiêu tập hợp sức mạnh trên khắp thế gian hòng ngăn chặn bước tiến của Black Mage và lũ tay sai.

Luminous có quen biết với nữ hoàng tiền nhiệm trước đây của Ereve là Aria. Cô ấy từng là một trong những nhân tố hậu phương quan trọng đối với những người hùng trong cuộc chiến vài trăm năm trước.

Khi ấy, thế giới chỉ có duy nhất năm người hùng đủ sức mạnh và lòng can đảm để chống lại hắn.

Nhưng ở thời đại bây giờ, con số đó nay không còn là năm nữa. Nó đã nhân lên hàng trăm, hàng nghìn.

Luminous mắc nợ Aria, và trong lòng cũng cảm thấy rất hứng thú, biết là không thể để cho bọn tân binh lấn át được. Vài ngày sau đấy, anh giong buồm đến thiên đảo Ereve.

Cuộc chiến này vẫn còn rất dài…

End.

Tác giả: YinYangAvenger

Trivia

  • Luminous Storyline được chia làm 2 mảng là Light và Darkness. Việc chọn một mảng nhất định sẽ ảnh hưởng một phần đến tình tiết của Storyline, các skill ở Job 1 và các loại medal đặc trưng của Luminous đạt được sau này.
  • Luminous là một class mà nếu tuân thủ theo kết cấu của Storyline thì sẽ rất dễ tìm được cái bãi train.
  • Việc Luminous dễ bị Bóng tối của Black Mage xâm nhập có thể là một trong hai lí do: 1. Như Vieren đã nói, Ánh sáng và Bóng tối là một thể thống nhất; 2. Luminous vốn là phần Ánh sáng bị Black Mage trút bỏ khỏi cơ thể.
  • Luminous vì là một phần của Black Mage, lại còn sở hữu sức mạnh từ hắn, trong khi đó Black Mage trên danh nghĩa vẫn là Transcendence của Ánh sáng, cho nên có thể phần nào kết luận rằng Luminous cũng là một Transcendence của Ánh sáng. Việc sở hữu hai Transcendence trên cùng một hệ trong cùng một thời đại cũng xảy ra với Alice và Cygnus, cả hai đều là Transcendence của Sự sống.
  • Tên của con Sentrobo do Vieren làm ra là R2-B2, một kiểu đáp xoáy về nhân vật robot R2-D2 của series phim Star Wars.

 

1 Comment

  1. Thả tym <3

Trả lời

Email của bạn sẽ được bảo mật

*

© 2018 zBlackwing

Theme của Anders NorenUp ↑

Lên trên